a man called ove blog
Novel

Người đàn ông mang tên Ove – Fredrik Backman

Vẫn phong cách của Backman, mở đầu câu chuyện không thể nào dở khóc dở cười hơn được nữa. Ông Ove đã sẵn sàng sang thế giới bên kia thì bất ngờ người hàng xóm lùi xe cán trúng nhà ông… Ông đành hoãn cái chết để giải quyết những chuyện phiền phức trần đời…Và cứ thế tiếp diễn, mỗi khi ông chuẩn bị sẵn sợi dây thừng, một cái khoan, một khẩu súng thì ông vẫn sống nhăn răng.

Câu chuyện tình yêu giữa ông Ove và bà Sonja làm mình liên tưởng đến hai vợ chồng ông Carl và bà Ellie trong phim Up của Disney. Cả hai người chồng đều mất người vợ yêu quý nhất đời mình, không có con cái bên cạnh, hoàn toàn cô độc trên cõi đời này. Tuy nhiên, nếu ông Carl trong phim Up tìm mọi cách đến Nam Mỹ để thực hiện lời hứa với người vợ quá cố thì ông Ove lại tìm cách chết dù bất cứ giá nào… Một ông lão tiêu cực.

Những mảnh ghép ký ức giữa quá khứ và hiện tại trong truyện đan xen nhau để phác họa rõ nét hơn về con người và tính cách của ông Ove. Nếu ở hiện tại, ông được khắc họa một ông lão cộc cằn, cứng nhắc và khó chịu thì ở những câu chuyện quá khứ, Backman sẽ cho chúng mình thấy rõ hơn lý do vì sao ông Ove lại trở thành ông già khó tính như hiện nay. Những lớp vỏ quá khứ cho mình nhận ra rằng cuộc đời đã không hề nhẹ nhàng với Ove đến dường nào. Thế nhưng cho dù thần may mắn chưa bao giờ liếc mắt đến ông nhưng không vì thế ông sống gian dối, khắc nghiệt và độc ác. Nếu không, ông đã không có vết sẹo ngay tay khi xông vào đám cháy cứu một đứa bé.

Như Fredrik Backman đã từng nói hãy gọi ông là một người kể chuyện hơn là nhà văn vì ông chỉ đang kể lại những câu chuyện đời thường, về những con người cũng như bao người khác. “Người đàn ông mang tên Ove” cũng thế. Một câu chuyện giản dị, đời thường không có cao trào hay plot twist giật gân nào cả nhưng nó đi vào trái tim người đọc thật nhẹ nhàng. Những chi tiết trong truyện của ông quá đỗi ngọt ngào và tinh tế, mình không cảm thấy quá triết lý hay giáo điều như cách ông Ove yêu vợ mình hay tình thương ấm áp ông dành cho những người hàng xóm: ông bạn già hai đứa con của Paravenh. Ông là một người bài trừ công nghệ, ghét chủ nghĩa tiêu dùng nhưng ông sẵn sàng tìm kiếm và mua tặng con bé một chiếc ipad nhân ngày sinh nhật “Tôi muốn con bé có cái tốt nhất! Hiểu chưa?”.

Bên cạnh đó, những người hàng xóm của ông, những người gián tiếp đã ngăn cản ông gặp thần chết cũng thật sự tử tế và tốt bụng. Dù tính cách và hành động có phần hơi “dở người” nhưng họ thật sự chân thành quan tâm ông Ove, xem ông như người thân của mình.Đóng lại những trang sách cuối cùng, mình đã rất vui vì ông Ove cũng kết thúc cuộc đời nhưng không phải bằng cách như dự định ban đầu. Ông đã rời đi với một trái tim hạnh phúc hơn, dịu dàng hơn dù không có bà Sonja bên cạnh.

“Ove không thể làm thơ viết nhạc tặng cô hoặc mua cho cô những món quà đắt tiền. Nhưng chẳng có chàng trai nào bắt những chuyến tàu không phải của mình mỗi ngày chỉ vì thích được ngồi cạnh nghe cô nói chuyện.”

“Trong gần bốn mươi năm họ sống cùng nhau, Sonja đã dạy hàng trăm học sinh gặp khó khăn trong việc học đọc và viết. Bà đã thành công trong việc làm chúng đọc các tác phẩm của Shakespeare, nhưng chưa bao giờ ép Ove đọc được dù chỉ một vở kịch. Ngay khi họ chuyển đến khu dân cư này, suốt mấy tuần liền tối nào Ove cũng rút vào trong lán. Khi ông xong việc, một cái tủ sách đẹp chưa từng thấy đã mọc lên trong phòng khách nhà họ.

“Em phải cất chúng ở đâu đó chứ, ông đã lẩm bẩm như thế trong lúc dùng đầu nhọn của chiếc tua vít cạy cạy vết đứt nhỏ nơi ngón cái.

Sonja đã sà vào vòng tay Ove và nói rằng bà yêu ông. Ông gật đầu.”

“Mọi người đều muốn sống một cuộc sống đàng hoàng. Nhưng định nghĩa của hai chữ đó khác nhau với mỗi người,” bà từng nói như vậy. Với người như Ove và Rune, đàng hoàng chỉ đơn giản là họ phải tự xoay xở, không dựa dẫm vào người khác một khi đã trưởng thành. Họ cảm thấy tự hào khi có thể kiểm soát. Khi làm đúng. Khi biết con đường nào cần phải đi, và làm thế nào vặn một con ốc. Những người như Ove và Rune thuộc về một thế hệ mà người ta thể hiện mình qua việc họ làm, chứ không phải qua những gì họ nói.”

“Không phải lúc nào người ta cũng giải thích được tại sao những người đàn ông lại đột ngột làm điều cần tàm. Và ông Ove có lễ ngay từ đầu đã biết điều mình phải làm, người mình phải giúp trước khi chết. Nhưng loài người chúng ta luôn lạc quan về thời gian, chúng ta luôn cho rằng mình còn đủ thời gian để hành động vì người khác. Còn thời gian để nói chuyện cùng họ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *