Novel

  • Novel

    Người giúp việc – Kathryn Stockett

    “Người giúp việc” mở ra câu chuyện về nạn phân biệt chủng tộc ở miền Nam nước Mỹ qua góc nhìn của người giúp việc da màu, những người lặng lẽ phía sau cánh cửa của các gia đình da trắng. Dù được xuất bản năm 2009, khá xa so với bối cảnh mà tác phẩm tái hiện nhưng những gì tác giả viết ra giúp mình nhận thấy rằng những câu chuyện về sự bất công, phân biệt đối xử và những ranh giới vô hình giữa con người chưa bao giờ thực sự cũ đi.

    Phần đầu quyển sách nhanh chóng lôi cuốn mình vào những câu chuyện đời thường xoay quanh việc kì thị người da màu như việc các quý bà da trắng bàn luận về xây dựng nhà vệ sinh riêng tách biệt người da màu vì sợ họ mang mầm bệnh, những lời đồn đại và chèn ép sau khi người da màu nghỉ việc, kì thị hôn nhân giữa người da trắng và da màu v.v… Đây cũng là phần mình thích bởi cách tác giả bóc trần sự đạo đức giả của những người làm chủ. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ nhất nhưng nhân vật kể không cố định. Mỗi chương sẽ đại diện một người phụ nữ khác nhau, giúp người đọc nhìn thấy nhiều lát cắt của cuộc sống người giúp việc da màu ở Mỹ thời bấy giờ.

    “Các ranh giới giữa người da đen và người da trắng cũng không tồn tại. Có một số kẻ đã bịa ra chúng, từ cách đây rất lâu. Chuyện đó cũng đúng với cô gái da trắng con nhà hạ lưu và những bà cô trong Hội phụ nữ”

    Phần trọng tâm câu chuyện là việc cô Skeeter quyết định viết một quyển sách về người giúp việc da màu nhằm phản ảnh những bất công mà họ phải chịu đựng. Tuy nhiên, điều mình cảm thấy chưa được thực sự thỏa mãn chính là tác phẩm không làm nổi bật động lực và quá trình chuyển biến tâm lý khiến những người phụ nữ ấy chấp nhận tham gia vào một dự án đầy rủi ro như vậy. Quyết định đó đến khá nhanh và chưa được khai thác đủ sâu để tạo cảm giác thuyết phục. Tương tự, dù khai thác một chủ đề giàu tính xung đột, cuốn sách lại thiếu đi một cao trào đủ mạnh để đẩy cuộc đấu tranh của người da màu lên đến đỉnh điểm.

    “Cô Taylor bảo bọn con vẽ điểm bọn con thích nhất ở mình.” Tôi chợt nhìn thấy tờ giấy nhàu nhĩ thảm hại trong tay nó. Tôi mở ra và quả đúng vậy, bé con da trắng của tôi đã tô da nó màu đen.

    “Cô bảo da đen nghĩa là con có một cái mặt xấu xí, bẩn thỉu.” Nói rồi nó vùi mặt xuống gối và khóc nức nở.

    Thế nhưng, “Người giúp việc” vẫn có rất nhiều khoảnh khắc đẹp và giàu ý nghĩa. Mình thích nhất những cuộc trò chuyện giữa Aibileen và cô bé Mae Mobley. Bằng sự dịu dàng và kiên nhẫn, Aibileen đã âm thầm gieo vào tâm hồn đứa trẻ những bài học về lòng tử tế và giá trị của con người, trước cả khi những định kiến của xã hội kịp bén rễ trong bé con. Tuy có những điều chưa được thỏa mãn trong tác phẩm nhưng mình trân trọng nỗ lực của Kathryn Stockett đã đưa độc giả đến gần hơn với cuộc sống của người phụ nữ giúp việc da màu ở Missipisi nói riêng và miền Nam nước Mỹ nói chung thời bấy giờ.

    “Tôi không dám huênh hoang cho rằng mình hiểu cuộc sống của một phụ nữ da màu ở Mississippi là thế nào, nhất là vào những năm 1960. Song cố gắng thấu hiểu là một phần tất yếu trong bản chất nhân văn của chúng ta…”

  • Novel

    Giết con chim nhại – Harper Lee

    Mình đọc Giết con chim nhại từ những năm học cấp 3 và đây là một trong những tác phẩm yêu thích của mình. Dù đề cập đến chủ đề phân biệt chủng tộc khá nặng nề nhưng Harper Lee lại lựa chọn kể câu chuyện dưới góc nhìn của 2 đứa trẻ là Jem và Scout. Chính vì dưới góc nhìn của trẻ thơ, những bài học về định kiến và bất công được truyền tải một phần nhẹ nhàng hơn.

    “Mấy con chim nhại chẳng làm gì khác ngoài đem tiếng hót đến cho ta thưởng thức. Chúng không phá hoại vườn tược của con người, không làm tổ trên bẹ ngô, chúng không làm gì khác ngoài hót bằng cả trái tim cho chúng ta nghe. Điều đó lý giải vì sao giết một con chim nhại là tội lỗi”

    Harper Lee đưa độc giả theo chân những đứa trẻ bước vào cuộc sống bình dị và thường ngày ở hạt Maycomb, thị trấn nhỏ miền Nam nước Mỹ. Khác với những quyển có cùng chủ đề, Harper Lee không tập trung vào những hình ảnh gay gắt về vấn nạn phân biệt chủng tộc, thay vào đó bà chỉ khắc họa cuộc sống qua những lát cắt đời thường của những đứa trẻ và những câu hỏi ngây thơ khi chứng kiến sự vô lý và bất công đang xuất hiện hiện xung quanh chúng.

    Nhân vật bố Atticus Finch đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tải quan điểm rõ nét của tác giả. Ông không phải là kiểu anh hùng thắng trong mọi cuộc chiến, đôi khi còn là thất bại đắng cay. Thế nhưng, ông luôn kiên định làm những điều mình tin là đúng. Ông đã dạy Jem và Scout trở thành những con người tử tế, quan trọng hơn nữa công lý không phải đồng nghĩa với chiến thắng, nhưng thất bại không phải lý do để từ bỏ lẽ phải.

    “… bố muốn con thấy lòng can đảm thực sự là gì, thay vì có ý nghĩ rằng can đảm là người đàn ông với khẩu súng trong tay. Đó là khi con biết mình sẽ thất bại từ trước khi bắt đầu nhưng dù vậy con vẫn bắt đầu và con theo đuổi nó tới cùng dù có chuyện gì xảy ra. Con hiếm khi thắng, nhưng đôi khi con cũng thắng.“

    Mình thích một phân đoạn nhỏ trong truyện khi Jem và Scout phá khu vườn của bà Dubose vì bà đã xúc phạm cha chúng vì ông làm luật sư bào chữa cho người da đen. Thế nhưng, thay vì bao che cho cách làm của con mình, bố Atticus đã buộc chúng đến xin lỗi và đọc sách cho bà Dubose mỗi ngày. Điều khiến mình ấn tượng không phải là bài học về phép lịch sự, mà là cách Atticus dạy các con giữ sự tử tế ngay cả với người mang đầy định kiến và công kích mình, không phán xét bất kỳ ai khi chưa đặt mình vào vị trí của họ.

    Và có lẽ, vài năm sau này nữa, mình vẫn sẽ đọc lại “Giết con chim nhại” không chỉ vì sự nhẹ nhàng của quyển sách mang lại mà còn là những thông điệp nhân văn vẫn còn nguyên sức sống qua thời gian. Mỗi lần đọc ở một độ tuổi khác nhau, có lẽ mình sẽ lại nhìn thấy một Jem và Scout khác, một Atticus khác, và hiểu thêm một điều gì đó về lòng trắc ẩn, sự tử tế và công lý.

  • Novel

    Túp lều bác Tom – Harriet Beecher Stowe

    “Túp lều bác Tom” đưa mình trở về nước Mỹ giữa thế kỷ XIX, khi chế độ nô lệ ở miền Nam phát triển mạnh từ sự bùng nổ của ngành trồng bông. Ngay từ những trang đầu, cuốn sách đã mở ra một hiện thực khắc nghiệt khi ông chủ Shelby buộc phải bán bác Tom để cứu vãn tình hình tài chính đang trên bờ vực sụp đổ. Từ đó, hành trình đầy đau thương của bác Tom cũng bắt đầu.

    Điều khiến mình ấn tượng nhất là cách Harriet Beecher Stowe khắc họa bác Tom như hiện thân của lòng nhân hậu, sự trung thực và đức hy sinh. Dù biết mình sắp bị bán vào tay bọn buôn nô lệ, bác vẫn bình thản chấp nhận số phận để những người nô lệ khác không phải chịu cảnh chia ly. Không oán trách, không chống trả, bác chọn hy sinh bản thân vì người khác.

    “Thế này nhé. Đức Chúa đã cho họ làm người, thế rồi người anh lại cố công cố sức bắt họ trở thành súc vật”

    “Số phận của một thằng da đen là phải lăn lóc đầu trời cuối đất, là phải bán đi bán lại vào tay anh ba, anh tư. Cứ tống vào đầu óc nó cái khái niệm hy vọng thì chẳng phải là giúp ích cho nó, bởi vì sau đó, nó thấy cuộc đời hắc búa với nó quá.”

    Thế nhưng, khác với bác Tom, ở những nhân vật chịu cùng cảnh ngộ với bác như Eliza, George và Cassy, họ không chọn chấp nhận, họ đứng dậy đấu tranh giành lấy tự do cho chính mình. Mình thích cá tính mạnh mẽ bên trong họ. Họ tin Chúa nhưng không vì thế họ đợi Chúa sắp đặt hết số phận và cứu rỗi họ, thay vào đó con người phải tự đứng lên thay đổi số phận của mình. Lòng tin có thể nâng đỡ con người qua thời kỳ đen tối nhưng quyết liệt hành động mới giúp cơ hội trở thành hiện thực.

    “Túp lều bác Tom” giúp mình hình dung rõ hơn về một trong những giai đoạn đen tối nhất của lịch sử nước Mỹ. Chế độ nô lệ không chỉ tước đoạt tự do mà còn chà đạp lên phẩm giá và quyền được sống của người da màu. Trong mắt những kẻ buôn người và các chủ đồn điền, họ chỉ là tài sản có thể mua đi bán lại và định giá bất kỳ món hàng nào.

    Dù cuộc đời liên tục bị chà đạp, bác Tom vẫn đôi lúc gặp được những người chủ tử tế. Họ là những người nhìn thấy sự phi nhân tính của chế độ nô lệ, trăn trở về quyền tự do của con người và mong muốn thay đổi một xã hội đã quá quen với bất công. Phần mình thích nhất là giai đoạn bác Tom làm việc cho Augustine St. Clare, đưa mình đến một một câu hỏi lớn hơn: điều gì sẽ xảy ra sau khi người nô lệ được giải phóng? Tự do không chỉ là tháo bỏ xiềng xích. Đó còn là hành trình phá bỏ định kiến đã ăn sâu trong xã hội, nhìn nhận người da màu như những con người bình đẳng, tạo điều kiện để họ biết cách sử dụng quyền tự do và hòa nhập với cuộc sống mới.

    Chế độ nô lệ diễn ra mạnh mẽ ở miền Nam, thế nhưng liệu những người ở miền Bắc – nơi luôn đấu tranh việc bãi nô – có thật sự mở rộng vòng tay đón nhận họ như những công dân bình đẳng? Hay việc phản đối chế độ nô lệ chỉ dừng lại ở những khẩu hiệu mang tính đạo đức, còn khi phải chia sẻ quyền lợi và vị thế xã hội, những định kiến vẫn sẽ tiếp tục tồn tại dưới một hình thức khác?

    “.. tôi đòi hỏi công lý: nhưng chúng tôi gặp hoàn cảnh khó khăn. Bề ngoài, những người miền Nam chúng tôi là những kẻ áp bức người da đen, nhưng những thành kiến của người miền Bắc cũng không hơn mấy tí.”

  • Agatha Christie Series - Novel

    Vọng lâu tử thần – Agatha Christie

    Book challenge của mình năm nay là đọc thêm ít nhất 3 quyển của Agatha Christie. “Vọng lâu tử thần” là quyển đầu tiên của năm nay nhưng ko thích lắm, ngoại trừ cú twist cũng khá bất ngờ thiệt 😂

    Khung cảnh truyện mở ra ở điền trang nước Anh, khá quen thuộc trong truyện của Christie. Ý tưởng quyển này khá “bánh cuốn”, từ một trò chơi truy tìm hung thủ bị biến thành hiện trường ba cái chết xảy ra thật. Quyển này mình cảm thấy nhiều nhân vật và diễn biến khá lê thê, hơn 2/3 truyện mình có cảm giác các manh mối hé lộ khá ít, chỉ là những cuộc đối thoại dài dòng để hiểu tính cách và mối quan hệ các nhân vật.

    Giống với mô tuýp Christie, hung thủ nằm ngoài dự đoán của độc giả. Twist xuất hiện ở khoảng 10 trang cuối thật sự bất ngờ và kết nối lại toàn bộ câu chuyện hợp lý. Thám tử Poirot cũng hé lộ những chi tiết, câu nói cài cắm để lộ diện hung thủ trong suốt truyện mà mình không để ý. Nhìn chung, quyển này không quá ấn tượng đối với mình trong series của Christie, đọc trinh thám chill chill thì tạm ổn vậy!

  • Novel

    The restaurant of lost recipe – Hisashi Kashiwai

    Con người có nhiều cách khác nhau để lưu giữ ký ức như một bức thư tay, tấm hình bạc màu, một món đồ lưu niệm đặt trong tủ sách hoặc một giai điệu bài nhạc đã lâu không nghe. Ở quyển “The restaurant of lost recipes”, các món ăn đóng vai trò giúp những nhân vật nhắc nhớ về hồi ức tươi đẹp hoặc có khi là quá khứ đau buồn mà họ cần dũng cảm đối diện và vượt qua.

    Tác phẩm của Hisashi Kashiwai ở Việt Nam đã được NXB Trẻ xuất bản dưới tên “Thám tử ẩm thực Kamogawa” gồm 2 tập. Quyển mình đang cầm trên tay là quyển 2, mình chưa đọc quyển 1 nữa. Truyện có cấu trúc nhất quán xuyên suốt 6 chương. Phần đầu là phần gặp mặt giữa các thực khách và Kamogawa và họ được phục vụ những món ăn welcome từ quán. Tiếp đến là câu chuyện của từng vị khách hàng về món ăn họ muốn chủ quán có thể nấu lại và lý do hoặc những hồi ức liên quan đến món ăn mà họ mong muốn được gợi nhớ. Và phần cuối cùng chính là cách Kamogawa mang đến cho khách hàng của mình thành phẩm cùng những bí mật cách tạo nên hương vị đặc biệt của món ăn đó.

    Mình thích ý tưởng quyển truyện này, mượn hình ảnh thám tử nhưng thay vì phá những vụ án ly kỳ thì Nagare Kamogawa và con gái ông Koishi cùng nhau đi tìm lại công thức, cách chế biến món ăn đã bị lãng quên theo đơn yêu cầu từ khách hàng mình. Quyển sách như một chuyến du ngoạn ẩm thực qua các món ăn truyền thống và những đặc sản địa phương Nhật Bản.

    Bên cạnh đó, những câu chuyện đằng sau mỗi một món ăn cũng chạm đến trái tim người đọc. Hộp cơm rong biển trong chương 1 “Nori-ben” giúp người con nhận ra người cha đã yêu thương mình theo một cách rất khác dù không nói thành lời. Chiếc bánh giáng sinh ở chương 3 đã giúp đôi vợ chồng dũng cảm vượt qua cái chết của đứa con nhỏ và gợi nhớ lại gương mặt hạnh phúc của đứa bé khi được ăn chiếc bánh yêu thích trong ngày Noel.

    Tuy nhiên, có hai điểm mình chưa ưng ở quyển truyện này. Dù câu chuyện không phải là mô tuýp trinh thám thông thường nhưng vì quán ăn mang tên “food detectives”, mình cảm thấy cách dẫn dắt câu chuyện chưa thực sự cuốn hút và tò mò như chính cái tên nó mang lại. Điều đầu tiên cấu trúc kể chuyện của quyển sách giống nhau qua các chương như mình nói ở trên, khiến đọc tới chương 3 mình đã cảm thấy khá chán và dễ đoán tuần tự câu chuyện.

    Điểm thứ hai tác giả đã giản lược bớt hành trình Nagare Kamogawa cùng con gái đi tìm ra bí mật công thức ở mỗi món ăn, thay vào đó ông chỉ kể lại cho khách hàng của mình là đi đến khu vực đó, tìm người cần tìm để hiểu được cách chế biến món ăn. Nếu tác giả có thể đưa độc giả cùng đồng hành với 2 cha con thám tử Kamogawa trong quá trình tìm ra bí quyết món ăn, mình nghĩ quyển này sẽ càng hấp dẫn và trọn vẹn hơn.

    Mình nghĩ mình sẽ tìm đọc quyển 1 bản Việt để xem cách tiếp cận câu chuyện có khác hơn không. Nhìn chung, quyển này cũng khá đáng yêu, nhẹ nhàng và chữa lành theo cách của người Nhật. Một điểm nho nhỏ mình thích ở quyển này ở đằng sau sách có phần “Discussion questions” là một loạt các câu hỏi cảm nghĩ cho người đọc về quyển sách và những trải nghiệm cá nhân của mình về món ăn yêu thích.

  • Novel

    Người đàn ông mang tên Ove – Fredrik Backman

    Vẫn phong cách của Backman, mở đầu câu chuyện không thể nào dở khóc dở cười hơn được nữa. Ông Ove đã sẵn sàng sang thế giới bên kia thì bất ngờ người hàng xóm lùi xe cán trúng nhà ông… Ông đành hoãn cái chết để giải quyết những chuyện phiền phức trần đời…Và cứ thế tiếp diễn, mỗi khi ông chuẩn bị sẵn sợi dây thừng, một cái khoan, một khẩu súng thì ông vẫn sống nhăn răng.

    Câu chuyện tình yêu giữa ông Ove và bà Sonja làm mình liên tưởng đến hai vợ chồng ông Carl và bà Ellie trong phim Up của Disney. Cả hai người chồng đều mất người vợ yêu quý nhất đời mình, không có con cái bên cạnh, hoàn toàn cô độc trên cõi đời này. Tuy nhiên, nếu ông Carl trong phim Up tìm mọi cách đến Nam Mỹ để thực hiện lời hứa với người vợ quá cố thì ông Ove lại tìm cách chết dù bất cứ giá nào… Một ông lão tiêu cực.

    Những mảnh ghép ký ức giữa quá khứ và hiện tại trong truyện đan xen nhau để phác họa rõ nét hơn về con người và tính cách của ông Ove. Nếu ở hiện tại, ông được khắc họa một ông lão cộc cằn, cứng nhắc và khó chịu thì ở những câu chuyện quá khứ, Backman sẽ cho chúng mình thấy rõ hơn lý do vì sao ông Ove lại trở thành ông già khó tính như hiện nay. Những lớp vỏ quá khứ cho mình nhận ra rằng cuộc đời đã không hề nhẹ nhàng với Ove đến dường nào. Thế nhưng cho dù thần may mắn chưa bao giờ liếc mắt đến ông nhưng không vì thế ông sống gian dối, khắc nghiệt và độc ác. Nếu không, ông đã không có vết sẹo ngay tay khi xông vào đám cháy cứu một đứa bé.

    Như Fredrik Backman đã từng nói hãy gọi ông là một người kể chuyện hơn là nhà văn vì ông chỉ đang kể lại những câu chuyện đời thường, về những con người cũng như bao người khác. “Người đàn ông mang tên Ove” cũng thế. Một câu chuyện giản dị, đời thường không có cao trào hay plot twist giật gân nào cả nhưng nó đi vào trái tim người đọc thật nhẹ nhàng. Những chi tiết trong truyện của ông quá đỗi ngọt ngào và tinh tế, mình không cảm thấy quá triết lý hay giáo điều như cách ông Ove yêu vợ mình hay tình thương ấm áp ông dành cho những người hàng xóm: ông bạn già hai đứa con của Paravenh. Ông là một người bài trừ công nghệ, ghét chủ nghĩa tiêu dùng nhưng ông sẵn sàng tìm kiếm và mua tặng con bé một chiếc ipad nhân ngày sinh nhật “Tôi muốn con bé có cái tốt nhất! Hiểu chưa?”.

    Bên cạnh đó, những người hàng xóm của ông, những người gián tiếp đã ngăn cản ông gặp thần chết cũng thật sự tử tế và tốt bụng. Dù tính cách và hành động có phần hơi “dở người” nhưng họ thật sự chân thành quan tâm ông Ove, xem ông như người thân của mình.Đóng lại những trang sách cuối cùng, mình đã rất vui vì ông Ove cũng kết thúc cuộc đời nhưng không phải bằng cách như dự định ban đầu. Ông đã rời đi với một trái tim hạnh phúc hơn, dịu dàng hơn dù không có bà Sonja bên cạnh.

    “Ove không thể làm thơ viết nhạc tặng cô hoặc mua cho cô những món quà đắt tiền. Nhưng chẳng có chàng trai nào bắt những chuyến tàu không phải của mình mỗi ngày chỉ vì thích được ngồi cạnh nghe cô nói chuyện.”

    “Trong gần bốn mươi năm họ sống cùng nhau, Sonja đã dạy hàng trăm học sinh gặp khó khăn trong việc học đọc và viết. Bà đã thành công trong việc làm chúng đọc các tác phẩm của Shakespeare, nhưng chưa bao giờ ép Ove đọc được dù chỉ một vở kịch. Ngay khi họ chuyển đến khu dân cư này, suốt mấy tuần liền tối nào Ove cũng rút vào trong lán. Khi ông xong việc, một cái tủ sách đẹp chưa từng thấy đã mọc lên trong phòng khách nhà họ.

    “Em phải cất chúng ở đâu đó chứ, ông đã lẩm bẩm như thế trong lúc dùng đầu nhọn của chiếc tua vít cạy cạy vết đứt nhỏ nơi ngón cái.

    Sonja đã sà vào vòng tay Ove và nói rằng bà yêu ông. Ông gật đầu.”

    “Mọi người đều muốn sống một cuộc sống đàng hoàng. Nhưng định nghĩa của hai chữ đó khác nhau với mỗi người,” bà từng nói như vậy. Với người như Ove và Rune, đàng hoàng chỉ đơn giản là họ phải tự xoay xở, không dựa dẫm vào người khác một khi đã trưởng thành. Họ cảm thấy tự hào khi có thể kiểm soát. Khi làm đúng. Khi biết con đường nào cần phải đi, và làm thế nào vặn một con ốc. Những người như Ove và Rune thuộc về một thế hệ mà người ta thể hiện mình qua việc họ làm, chứ không phải qua những gì họ nói.”

    “Không phải lúc nào người ta cũng giải thích được tại sao những người đàn ông lại đột ngột làm điều cần tàm. Và ông Ove có lễ ngay từ đầu đã biết điều mình phải làm, người mình phải giúp trước khi chết. Nhưng loài người chúng ta luôn lạc quan về thời gian, chúng ta luôn cho rằng mình còn đủ thời gian để hành động vì người khác. Còn thời gian để nói chuyện cùng họ.”

  • Novel

    Bánh ngọt và rượu bia

    Khi đọc phần giới thiệu ở bìa sau sách, mình hình dung “Bánh ngọt và rượu bia” là một tác phẩm trào phúng, châm biếm như “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng vậy ó. Thế nhưng, sau khi đọc xong, tuy vẫn mang hàm ý mỉa mai, phê phán trong thế giới văn học và xã hội phù phiếm, tác phẩm không khiến mình bật cười nhiều như mình nghĩ, mà đôi lúc mình cảm thấy nó khá buồn ngủ nữa… Thật sự mình đã cố gắng để không drop quyển này, một phần vì nhịp truyện, một phần vì nữ chính trong sách =)))

    “Bánh ngọt và rượu bia” được đặt trong bối cảnh thế kỉ XX ở nước Anh, khắc họa thế giới quý tộc cùng những nhà văn tinh hoa đan xen những lề thói, quan điểm khắt khe, bảo thủ của xã hội thời bấy giờ. Nhân vật Ashenden, người kể chuyện đã được Alroy Kear mời đến với vai trò người nắm giữ ký ức chân thực và rõ nét nhất về cuộc đời của nhà văn lẫy lừng Edward Driffield và nàng thơ Rosie, để thực hiện một cuốn tiểu sử về Driffield vang danh hậu thế.

    Đan xen với nội dung tiểu sử mà Alroy muốn xây dựng đối lập với những mảng ký ức chân thực nhưng có phần xù xì của Ashenden, tác giả Maugham khắc họa cuộc đấu tranh giằng xé giữa thực tại và nghệ thuật. Để cho nhân vật Driffield của mình hoàn hảo trong mắt công chúng, Alroy có thể sẵn sàng lược bỏ đi những hình ảnh và phần ký ức có thể tổn hại danh tiếng của ông. “Nghệ thuật là ánh trăng lừa dối” mình nghĩ đúng trong tác phẩm này. Người ta chỉ muốn tin những gì người ta muốn nghe và tin.

    Quay lại với nữ chính trong truyện, nàng thơ Rosie, người vợ đầu tiên của Edward Driffield, được cho là vết nhơ trong cuộc đời của ông vì đã bỏ đi với người đàn ông khác. Rosie được khắc họa là người phụ nữ xinh đẹp, nhẹ nhàng, quyến rũ và phóng khoáng. Thế nhưng, nàng mắc kẹt giữa những thói lề hà khắc của xã hội, những ánh mắt phán xét và định kiến của người đời.

    Mình hiểu Maugham muốn giải phóng Rosie khỏi sự giả tạo của thế giới thượng lưu, muốn nàng tự do bày tỏ cảm xúc và tình yêu của mình, muốn vẽ nàng thành một con người độc lập và nữ quyền, tựa như những nữ chính trong thế giới văn học của Jane Austen vậy.

    Nhưng thật lòng mà nói, mình không thích Rosie. Đôi lúc, mình cảm thấy Rosie tùy tiện hơn là phóng khoáng. Thể hiện tình cảm chân thật của mình là đúng nhưng có tình cảm với nhiều người cùng lúc thì thấy hơi sai sai.

    Đoạn làm mình “ú òa” nhất là cùng lúc Rosie vừa có tình cảm với Ashenden (dĩ nhiên nàng vẫn còn là vợ của Driffield), lại quan hệ qua lại mập mờ Jack Kuyper và Quentin Forde. Có một đoạn khi Ashenden lên cơn ghen tuông, Rosie đã thao túng tâm lý anh bằng lý lẽ chỉ cần cô vẫn yêu anh và làm anh hạnh phúc là được, những chuyện khác đừng quan tâm. Mình cảm giác Rosie có phải là trap girl đời đầu không nhỉ =))

    Bây giờ tôi nhìn Rosie, bằng đôi mắt tức giận, tổn thương, đầy oán hận; cô mỉm cười với tôi, và tôi ước mình có thể tả xiết vẻ dịu dàng, ngọt ngào trong nụ cười tuyệt đẹp của cô; giọng cô hiền dịu tuyệt trần.

    “Ôi, anh yêu, đắn đo về người khác mà làm gì? Chuyện đó hại gì cho anh nào? Em không làm anh thấy vui sao? Anh không thấy hạnh phúc khi ở bên em sao?”

    “Ghê gớm chứ.”

    “Thì đó. Cứ nhặng xị và ghen tuông thì thật ngớ ngẩn. Tại sao không hạnh phúc với những gì anh đang có? Em nghĩ cứ hưởng thụ đi khi ta còn có thể; một trăm năm nữa tất cả chúng ta đều chết hết rồi và khi đó thì còn chuyện gì quan trọng nữa? Còn vui được thì cứ vui đi.”

    Cô vòng tay ôm cổ và hôn lên môi tôi. Tôi quên luôn cơn uất hận của mình. Tôi chỉ còn nghĩ đến sắc đẹp và lòng bao dung của cô mà thôi.

    “Em thế nào thì anh phải chấp nhận thế ấy, biết chưa,” cô thì thầm.

    “Biết rồi,” tôi nói.

    Nếu mọi người muốn tìm hiểu văn học và thế giới thượng lưu ở Anh vào thế kỉ trước thì có thể trải nghiệm quyển này nhoen. Nói chung, thông điệp về văn chương mà tác giả muốn gửi gắm cũng có cái hay riêng, chỉ là cốt truyện không hợp gu mình lắm thôi. Quyển sách cũng không quá dày để có thể đọc chill chill trong vài ngày cuối tuần.

  • Novel

    Những chuyện lạ ở Tokyo

    “Những chuyện lạ ở Tokyo” của Haruki Murakami góp mặt trong spring book haul năm nay của mình. Tựa như tên của quyển sách, năm mẩu chuyện ngắn kể về những mối nhân duyên kỳ lạ trong lớp mờ sương giữa hiện thực và hư ảo. Đó là những con người cô độc, mang vết xước từ quá khứ, lặng lẽ thu mình nơi góc khuất của đô thị sầm uất.

    Xuyên suốt năm mẩu chuyện, chúng ta đồng hành cùng mỗi nhân vật của Murakami trên hành trình tìm lại chính mình, nhìn thấu những nỗi đau đã đi qua và kiên cường sống cho hiện tại. Dù mỗi truyện đều phảng phất yếu tố vô thực nhưng nỗi đau trong từng chương lại rất hữu hình: mâu thuẫn gia đình, sinh ly tử biệt, thậm chí sự lãng quên tên tuổi… Mỗi yếu tố bí ẩn trong câu chuyện như viên đá hình quả thận, khỉ Shinagawa đều là hình ảnh ẩn dụ cho những nỗi đau và mặc cảm mà nhân vật mang trong người.

    Có lẽ mình thích truyện “Vịnh Hanalei” về hành trình người mẹ vượt qua nỗi đau mất con ngoài biển khơi. Câu chuyện đơn giản, ít yếu tố huyền ảo nhất trong số còn lại nhưng lại để lại dư âm day dứt nhất với mình. Người mẹ nhắc nhớ mình một cụm từ “be present”, sống cho hiện tại như một món quà cho bản thân. Bởi dẫu cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu, chúng ta cũng không thể vì thế mà từ bỏ chính mình.

    “Ví dụ, cơn gió cũng mang tâm tư. Chúng ta thường sống mà không nhận ra điều đó. Nhưng một lúc nào đó chúng ta sẽ nhận ra. Ngọn gió sẽ bao bọc lấy anh với một nỗi niềm riêng, và lay động anh. Ngọn gió biết hết mọi điều bên trong anh. Không chỉ có gió. Tất cả mọi thứ. Viên đá cũng là một trong số đó. Chúng biết rõ về chúng ta. Từ đầu tới cuối. Một lúc nào đó khi thời khắc đến, chúng ta sẽ nhận ra điều ấy. Chúng ta buộc phải sống cùng điều ấy. Nhờ chấp nhận chúng, chúng ta tiếp tục tồn tại và trở nên sâu sắc hơn.”

    Có thể “Những chuyện lạ ở Tokyo” không mang không khí rộn ràng, vui tươi nhưng lại gieo hy vọng về những điều tích cực và tươi đẹp như chính mùa xuân đầu năm. Một chiếc truyện nhẹ nhàng để đồng hành trong những ngày Tết thảnh thơi.

  • Novel

    Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki

    Mình yêu quyển sách này, thích Morisaki vì nó là một hiệu sách, khiến mình nhớ đến thời gian làm việc bán thời gian ở đường sách. Hiệu sách – nơi lưu giữ mùi những trang giấy chưa kịp mở, mùi những kỉ niệm cũ kĩ… và mùi của những giấc mơ, không bay bổng, hão huyền, nó rất thật như chính nhân vật trong quyển sách này: những con người trải qua vấp ngã và tổn thương trong đời… tìm đến nhau…

    “Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki” nhẹ nhàng đậm vibe Nhật, chậm mà chill. Nghe tên sách, mình có thể mơ màng tưởng tượng đến những con đường hiệu sách cũ phố Jimbocho ở Tokyo. Truyện gồm hai phần, mình đọc quyển một vào những năm tháng đại học, khi mình cũng đang vô định như chính Takako trong truyện.

    Trở lại Morisaki ở phần hai, các nhân vật trong truyện đã có cơ hội được chữa lành trái tim. Takako và Wada thành đôi thông qua những lần trò chuyện về sách. Cậu Satoru và cô Momoko trở lại với nhau sau bao năm cô bỏ đi vì bạo bệnh. Ở phần hai, truyện đi sâu vào tâm lý và làm rõ hơn quá khứ của từng nhân vật.

    Điều mình thích cách quyển sách truyền tải nỗi buồn, nỗi đau của từng nhân vật thật nhẹ nhàng, buồn nhưng không bi lụy. Mình thường tránh đọc những quyển kết thúc không có hậu (trừ những quyển về chiến tranh). Thế nhưng, tựa như cái kết cô Momoko ở phần 2, sự chia ly là điều không thể tránh khỏi trong đời người, nhưng cách Momoko tiếp nhận thật an yên, cô còn là nguồn an ủi, động viên ngược lại cho những người xung quanh cô. \

    “Lúc ấy, cháu đừng cố chạy trốn nỗi buồn. Hãy khóc thật to, rồi cùng nỗi buồn bước tiếp. Thế mới là sống đúng nghĩa.”

    Một điểm trừ ở quyển 2 là về phần dịch sách. Đôi lúc, có những đoạn, mình cảm thấy dịch giả lạm dụng văn nói như những đoạn chat trên mạng, khiến mình khó chịu tẹo.

    Một ngày chủ nhật trọn vẹn theo định nghĩa của mình: trời mát nắng dịu, một quán cà phê núp hẻm và một quyển truyện nhẹ nhàng sau một tuần chạy deadline vật vã. Và mình rất vui vì Morisaki là một lựa chọn đúng của mình.

    Một trích đoạn mình khá lụy vì sự đáng yêu trong phần một.

    “Cô có khỏe không?”

    Một lát sau Wada mở lời. “À, vâng. Thế anh Wada thì sao?” tôi đáp. “Tôi bình thường,” anh ta vui vẻ nói rồi nhấp một ngụm cả phê.

    Có lẽ nào anh ta vẫn đang đợi bạn gái tới sao. Tự anh ta nói là bỏ cuộc rồi cơ mà. Tôi đang nghĩ vậy thì, “Hôm nay là tôi đợi cô.”

  • Novel

    Những kẻ âu lo

    Mình chưa đọc tác phẩm nào của Fredik Backman, kể cả “Người đàn ông mang tên Ove” được xem là quyển signature của ông. Mình quyết định mua quyển này trong hội sách vì một câu dẫn ở phía sau bìa “Cần phải nói ngay rằng bảo người khác ngu ngốc rất dễ, nhưng chỉ khi bạn đã quên mất làm người là một việc khó đến mức ngớ ngẩn như thế nào”. Đúng quá còn gì, làm người rất khó, khó hơn nhiều khi phải làm người đi làm vào thứ hai =))

    Trái ngược với những mánh khóe kỳ kèo giá nhà giữa các bên ở ban đầu, đùng một cái, tên cướp với khẩu súng trên tay xuất hiện. Kể từ đây, những cú twist dở khóc dở cười bắt đầu xuất hiện, là tiền đề bóc tách từng câu chuyện, góc khuất và những nỗi lo của từng nhân vật.

    Một vụ cướp ngân hàng nhưng là ngân hàng lại chẳng có tiền mặt… Một vụ bắt giữ con tin nhưng có vẻ con tin vẫn đủ bình tĩnh để đặt pizza từ cảnh sát (còn cả yêu cầu pháo hoa của tên cướp) … Một tên cướp với khẩu súng trong tay nhưng thỏ đế có vẻ can đảm hơn cả hắn… Và khi giải cứu thành công con tin, tên cướp cũng mất tích không bất kỳ dấu vết trong căn hộ!

    Những câu chuyện về những con người lạ lùng. Lạ lùng đến mức mình muốn bỏ cuộc khi đọc được nửa đầu quyển sách vì những hành động và lời khai vô tri của các con tin tại đồn cảnh sát. Nhưng thật may vì mình đã không làm vậy. Mà quyển sách kỳ quặc cũng đúng thôi vì bối cảnh ngay từ đầu cũng không thể nào ngờ đến được.

    Câu chuyện là kỳ quặc nhưng những nỗi lo trong truyện lại rất đỗi bình thường và thân thuộc với chúng ta. Thế giới là không có trắng đen rõ rệt, nó là một dài màu và con người cũng thế. Những nhân vật trong truyện không ai hoàn hảo. Ai cũng có những niềm vui và thành công riêng mình. Tuy nhiên họ vẫn có sai lầm, có những nỗi lo không nói thành lời.

    Một người chồng mặc cảm vì không thành công trong sự nghiệp như vợ. Trái lại, người vợ nhận ra được điều đó và âm thầm giúp đỡ chồng vượt qua mặc cảm bằng cách không ngờ tới…

    Một cặp đôi đồng tính lo lắng cho chuỗi ngày có con phía trước vì họ không tự tin mình sẽ là cha mẹ tốt…

    Một người phụ nữ làm trong lĩnh vực ngân hàng và phải điều trị tâm lý vì ám ảnh sai lầm nghề nghiệp ở quá khứ…

    Một cuộc gặp mặt oái ăm nhưng nó lại khiến họ nhận ra mình không cô đơn. Họ không cô đơn trong chính mối lo của mình. Và họ học được từ nhau cách vượt qua nỗi sợ hãi, hài lòng hơn với cuộc sống hiện tại và cách yêu thương những người xung quang mình khi còn có thể.

    Một quyển sách hóm hỉnh nhưng đối với mình, nó cưng và soft xĩu vì những hành động tử tế cuối truyện mà từng nhân vật dành cho nhau!!! Một cú twist không ngờ nhưng là happy ending và thật sự chữa lành theo một cách riêng trong thế giới vội vã hiện nay.

    Một trích đoạn trong truyện mà mình rất thích. Mình đồng ý với quan điểm của mẹ Jack. Chúng ta, dĩ nhiên không thể cứu cả thể giới nhưng mình tin vào “small wins”. Mỗi ngày, mình cứ làm những gì mình cho là đúng, cuộc sống xung quanh bản thân cũng sẽ tươi sáng hơn, từng chút một.

    “Chúng ta không thể thay đổi cả thế giới, và trong hẳn hết trường hợp, chúng ta thậm chí không thể thay đổi được con người. Lực bất tòng tâm. Thế nên chúng ta sẽ làm những gì có thể để giúp đỡ mỗi khi có cơ hội, cưng à. Chúng ta cứu những gì cứu được. Chúng ta cố gắng hết sức. Sau đó, ta sẽ tìm cách thuyết phục bản thân rằng như vậy cũng đủ. Để chúng ta có thể sống với những thất bại của mình mà không suy sụp.”

    Năm 2025 đã khép lại, chúng mình đã làm rất tốt rồi. Mình chúc các bạn ở năm 2026 sẽ có 365 ngày phía trước thật nhiều niềm vui và hạnh phúc. Chúng mình vẫn có thể tiếp tục làm “những kẻ âu lo” nhưng đừng quên cuộc sống luôn đầy ắp kỳ diệu và ấm áp nhen. “Và mai sẽ có một ngày mới”.