The restaurant of lost recipe – Hisashi Kashiwai
Con người có nhiều cách khác nhau để lưu giữ ký ức như một bức thư tay, tấm hình bạc màu, một món đồ lưu niệm đặt trong tủ sách hoặc một giai điệu bài nhạc đã lâu không nghe. Ở quyển “The restaurant of lost recipes”, các món ăn đóng vai trò giúp những nhân vật nhắc nhớ về hồi ức tươi đẹp hoặc có khi là quá khứ đau buồn mà họ cần dũng cảm đối diện và vượt qua.
Tác phẩm của Hisashi Kashiwai ở Việt Nam đã được NXB Trẻ xuất bản dưới tên “Thám tử ẩm thực Kamogawa” gồm 2 tập. Quyển mình đang cầm trên tay là quyển 2, mình chưa đọc quyển 1 nữa. Truyện có cấu trúc nhất quán xuyên suốt 6 chương. Phần đầu là phần gặp mặt giữa các thực khách và Kamogawa và họ được phục vụ những món ăn welcome từ quán. Tiếp đến là câu chuyện của từng vị khách hàng về món ăn họ muốn chủ quán có thể nấu lại và lý do hoặc những hồi ức liên quan đến món ăn mà họ mong muốn được gợi nhớ. Và phần cuối cùng chính là cách Kamogawa mang đến cho khách hàng của mình thành phẩm cùng những bí mật cách tạo nên hương vị đặc biệt của món ăn đó.
Mình thích ý tưởng quyển truyện này, mượn hình ảnh thám tử nhưng thay vì phá những vụ án ly kỳ thì Nagare Kamogawa và con gái ông Koishi cùng nhau đi tìm lại công thức, cách chế biến món ăn đã bị lãng quên theo đơn yêu cầu từ khách hàng mình. Quyển sách như một chuyến du ngoạn ẩm thực qua các món ăn truyền thống và những đặc sản địa phương Nhật Bản.
Bên cạnh đó, những câu chuyện đằng sau mỗi một món ăn cũng chạm đến trái tim người đọc. Hộp cơm rong biển trong chương 1 “Nori-ben” giúp người con nhận ra người cha đã yêu thương mình theo một cách rất khác dù không nói thành lời. Chiếc bánh giáng sinh ở chương 3 đã giúp đôi vợ chồng dũng cảm vượt qua cái chết của đứa con nhỏ và gợi nhớ lại gương mặt hạnh phúc của đứa bé khi được ăn chiếc bánh yêu thích trong ngày Noel.
Tuy nhiên, có hai điểm mình chưa ưng ở quyển truyện này. Dù câu chuyện không phải là mô tuýp trinh thám thông thường nhưng vì quán ăn mang tên “food detectives”, mình cảm thấy cách dẫn dắt câu chuyện chưa thực sự cuốn hút và tò mò như chính cái tên nó mang lại. Điều đầu tiên cấu trúc kể chuyện của quyển sách giống nhau qua các chương như mình nói ở trên, khiến đọc tới chương 3 mình đã cảm thấy khá chán và dễ đoán tuần tự câu chuyện.
Điểm thứ hai tác giả đã giản lược bớt hành trình Nagare Kamogawa cùng con gái đi tìm ra bí mật công thức ở mỗi món ăn, thay vào đó ông chỉ kể lại cho khách hàng của mình là đi đến khu vực đó, tìm người cần tìm để hiểu được cách chế biến món ăn. Nếu tác giả có thể đưa độc giả cùng đồng hành với 2 cha con thám tử Kamogawa trong quá trình tìm ra bí quyết món ăn, mình nghĩ quyển này sẽ càng hấp dẫn và trọn vẹn hơn.
Mình nghĩ mình sẽ tìm đọc quyển 1 bản Việt để xem cách tiếp cận câu chuyện có khác hơn không. Nhìn chung, quyển này cũng khá đáng yêu, nhẹ nhàng và chữa lành theo cách của người Nhật. Một điểm nho nhỏ mình thích ở quyển này ở đằng sau sách có phần “Discussion questions” là một loạt các câu hỏi cảm nghĩ cho người đọc về quyển sách và những trải nghiệm cá nhân của mình về món ăn yêu thích.