• Novel

    Bánh ngọt và rượu bia

    Khi đọc phần giới thiệu ở bìa sau sách, mình hình dung “Bánh ngọt và rượu bia” là một tác phẩm trào phúng, châm biếm như “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng vậy ó. Thế nhưng, sau khi đọc xong, tuy vẫn mang hàm ý mỉa mai, phê phán trong thế giới văn học và xã hội phù phiếm, tác phẩm không khiến mình bật cười nhiều như mình nghĩ, mà đôi lúc mình cảm thấy nó khá buồn ngủ nữa… Thật sự mình đã cố gắng để không drop quyển này, một phần vì nhịp truyện, một phần vì nữ chính trong sách =)))

    “Bánh ngọt và rượu bia” được đặt trong bối cảnh thế kỉ XX ở nước Anh, khắc họa thế giới quý tộc cùng những nhà văn tinh hoa đan xen những lề thói, quan điểm khắt khe, bảo thủ của xã hội thời bấy giờ. Nhân vật Ashenden, người kể chuyện đã được Alroy Kear mời đến với vai trò người nắm giữ ký ức chân thực và rõ nét nhất về cuộc đời của nhà văn lẫy lừng Edward Driffield và nàng thơ Rosie, để thực hiện một cuốn tiểu sử về Driffield vang danh hậu thế.

    Đan xen với nội dung tiểu sử mà Alroy muốn xây dựng đối lập với những mảng ký ức chân thực nhưng có phần xù xì của Ashenden, tác giả Maugham khắc họa cuộc đấu tranh giằng xé giữa thực tại và nghệ thuật. Để cho nhân vật Driffield của mình hoàn hảo trong mắt công chúng, Alroy có thể sẵn sàng lược bỏ đi những hình ảnh và phần ký ức có thể tổn hại danh tiếng của ông. “Nghệ thuật là ánh trăng lừa dối” mình nghĩ đúng trong tác phẩm này. Người ta chỉ muốn tin những gì người ta muốn nghe và tin.

    Quay lại với nữ chính trong truyện, nàng thơ Rosie, người vợ đầu tiên của Edward Driffield, được cho là vết nhơ trong cuộc đời của ông vì đã bỏ đi với người đàn ông khác. Rosie được khắc họa là người phụ nữ xinh đẹp, nhẹ nhàng, quyến rũ và phóng khoáng. Thế nhưng, nàng mắc kẹt giữa những thói lề hà khắc của xã hội, những ánh mắt phán xét và định kiến của người đời.

    Mình hiểu Maugham muốn giải phóng Rosie khỏi sự giả tạo của thế giới thượng lưu, muốn nàng tự do bày tỏ cảm xúc và tình yêu của mình, muốn vẽ nàng thành một con người độc lập và nữ quyền, tựa như những nữ chính trong thế giới văn học của Jane Austen vậy.

    Nhưng thật lòng mà nói, mình không thích Rosie. Đôi lúc, mình cảm thấy Rosie tùy tiện hơn là phóng khoáng. Thể hiện tình cảm chân thật của mình là đúng nhưng có tình cảm với nhiều người cùng lúc thì thấy hơi sai sai.

    Đoạn làm mình “ú òa” nhất là cùng lúc Rosie vừa có tình cảm với Ashenden (dĩ nhiên nàng vẫn còn là vợ của Driffield), lại quan hệ qua lại mập mờ Jack Kuyper và Quentin Forde. Có một đoạn khi Ashenden lên cơn ghen tuông, Rosie đã thao túng tâm lý anh bằng lý lẽ chỉ cần cô vẫn yêu anh và làm anh hạnh phúc là được, những chuyện khác đừng quan tâm. Mình cảm giác Rosie có phải là trap girl đời đầu không nhỉ =))

    Bây giờ tôi nhìn Rosie, bằng đôi mắt tức giận, tổn thương, đầy oán hận; cô mỉm cười với tôi, và tôi ước mình có thể tả xiết vẻ dịu dàng, ngọt ngào trong nụ cười tuyệt đẹp của cô; giọng cô hiền dịu tuyệt trần.

    “Ôi, anh yêu, đắn đo về người khác mà làm gì? Chuyện đó hại gì cho anh nào? Em không làm anh thấy vui sao? Anh không thấy hạnh phúc khi ở bên em sao?”

    “Ghê gớm chứ.”

    “Thì đó. Cứ nhặng xị và ghen tuông thì thật ngớ ngẩn. Tại sao không hạnh phúc với những gì anh đang có? Em nghĩ cứ hưởng thụ đi khi ta còn có thể; một trăm năm nữa tất cả chúng ta đều chết hết rồi và khi đó thì còn chuyện gì quan trọng nữa? Còn vui được thì cứ vui đi.”

    Cô vòng tay ôm cổ và hôn lên môi tôi. Tôi quên luôn cơn uất hận của mình. Tôi chỉ còn nghĩ đến sắc đẹp và lòng bao dung của cô mà thôi.

    “Em thế nào thì anh phải chấp nhận thế ấy, biết chưa,” cô thì thầm.

    “Biết rồi,” tôi nói.

    Nếu mọi người muốn tìm hiểu văn học và thế giới thượng lưu ở Anh vào thế kỉ trước thì có thể trải nghiệm quyển này nhoen. Nói chung, thông điệp về văn chương mà tác giả muốn gửi gắm cũng có cái hay riêng, chỉ là cốt truyện không hợp gu mình lắm thôi. Quyển sách cũng không quá dày để có thể đọc chill chill trong vài ngày cuối tuần.

  • Novel

    Những chuyện lạ ở Tokyo

    “Những chuyện lạ ở Tokyo” của Haruki Murakami góp mặt trong spring book haul năm nay của mình. Tựa như tên của quyển sách, năm mẩu chuyện ngắn kể về những mối nhân duyên kỳ lạ trong lớp mờ sương giữa hiện thực và hư ảo. Đó là những con người cô độc, mang vết xước từ quá khứ, lặng lẽ thu mình nơi góc khuất của đô thị sầm uất.

    Xuyên suốt năm mẩu chuyện, chúng ta đồng hành cùng mỗi nhân vật của Murakami trên hành trình tìm lại chính mình, nhìn thấu những nỗi đau đã đi qua và kiên cường sống cho hiện tại. Dù mỗi truyện đều phảng phất yếu tố vô thực nhưng nỗi đau trong từng chương lại rất hữu hình: mâu thuẫn gia đình, sinh ly tử biệt, thậm chí sự lãng quên tên tuổi… Mỗi yếu tố bí ẩn trong câu chuyện như viên đá hình quả thận, khỉ Shinagawa đều là hình ảnh ẩn dụ cho những nỗi đau và mặc cảm mà nhân vật mang trong người.

    Có lẽ mình thích truyện “Vịnh Hanalei” về hành trình người mẹ vượt qua nỗi đau mất con ngoài biển khơi. Câu chuyện đơn giản, ít yếu tố huyền ảo nhất trong số còn lại nhưng lại để lại dư âm day dứt nhất với mình. Người mẹ nhắc nhớ mình một cụm từ “be present”, sống cho hiện tại như một món quà cho bản thân. Bởi dẫu cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu, chúng ta cũng không thể vì thế mà từ bỏ chính mình.

    “Ví dụ, cơn gió cũng mang tâm tư. Chúng ta thường sống mà không nhận ra điều đó. Nhưng một lúc nào đó chúng ta sẽ nhận ra. Ngọn gió sẽ bao bọc lấy anh với một nỗi niềm riêng, và lay động anh. Ngọn gió biết hết mọi điều bên trong anh. Không chỉ có gió. Tất cả mọi thứ. Viên đá cũng là một trong số đó. Chúng biết rõ về chúng ta. Từ đầu tới cuối. Một lúc nào đó khi thời khắc đến, chúng ta sẽ nhận ra điều ấy. Chúng ta buộc phải sống cùng điều ấy. Nhờ chấp nhận chúng, chúng ta tiếp tục tồn tại và trở nên sâu sắc hơn.”

    Có thể “Những chuyện lạ ở Tokyo” không mang không khí rộn ràng, vui tươi nhưng lại gieo hy vọng về những điều tích cực và tươi đẹp như chính mùa xuân đầu năm. Một chiếc truyện nhẹ nhàng để đồng hành trong những ngày Tết thảnh thơi.

  • Novel

    Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki

    Mình yêu quyển sách này, thích Morisaki vì nó là một hiệu sách, khiến mình nhớ đến thời gian làm việc bán thời gian ở đường sách. Hiệu sách – nơi lưu giữ mùi những trang giấy chưa kịp mở, mùi những kỉ niệm cũ kĩ… và mùi của những giấc mơ, không bay bổng, hão huyền, nó rất thật như chính nhân vật trong quyển sách này: những con người trải qua vấp ngã và tổn thương trong đời… tìm đến nhau…

    “Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki” nhẹ nhàng đậm vibe Nhật, chậm mà chill. Nghe tên sách, mình có thể mơ màng tưởng tượng đến những con đường hiệu sách cũ phố Jimbocho ở Tokyo. Truyện gồm hai phần, mình đọc quyển một vào những năm tháng đại học, khi mình cũng đang vô định như chính Takako trong truyện.

    Trở lại Morisaki ở phần hai, các nhân vật trong truyện đã có cơ hội được chữa lành trái tim. Takako và Wada thành đôi thông qua những lần trò chuyện về sách. Cậu Satoru và cô Momoko trở lại với nhau sau bao năm cô bỏ đi vì bạo bệnh. Ở phần hai, truyện đi sâu vào tâm lý và làm rõ hơn quá khứ của từng nhân vật.

    Điều mình thích cách quyển sách truyền tải nỗi buồn, nỗi đau của từng nhân vật thật nhẹ nhàng, buồn nhưng không bi lụy. Mình thường tránh đọc những quyển kết thúc không có hậu (trừ những quyển về chiến tranh). Thế nhưng, tựa như cái kết cô Momoko ở phần 2, sự chia ly là điều không thể tránh khỏi trong đời người, nhưng cách Momoko tiếp nhận thật an yên, cô còn là nguồn an ủi, động viên ngược lại cho những người xung quanh cô. \

    “Lúc ấy, cháu đừng cố chạy trốn nỗi buồn. Hãy khóc thật to, rồi cùng nỗi buồn bước tiếp. Thế mới là sống đúng nghĩa.”

    Một điểm trừ ở quyển 2 là về phần dịch sách. Đôi lúc, có những đoạn, mình cảm thấy dịch giả lạm dụng văn nói như những đoạn chat trên mạng, khiến mình khó chịu tẹo.

    Một ngày chủ nhật trọn vẹn theo định nghĩa của mình: trời mát nắng dịu, một quán cà phê núp hẻm và một quyển truyện nhẹ nhàng sau một tuần chạy deadline vật vã. Và mình rất vui vì Morisaki là một lựa chọn đúng của mình.

    Một trích đoạn mình khá lụy vì sự đáng yêu trong phần một.

    “Cô có khỏe không?”

    Một lát sau Wada mở lời. “À, vâng. Thế anh Wada thì sao?” tôi đáp. “Tôi bình thường,” anh ta vui vẻ nói rồi nhấp một ngụm cả phê.

    Có lẽ nào anh ta vẫn đang đợi bạn gái tới sao. Tự anh ta nói là bỏ cuộc rồi cơ mà. Tôi đang nghĩ vậy thì, “Hôm nay là tôi đợi cô.”