Bánh ngọt và rượu bia
Khi đọc phần giới thiệu ở bìa sau sách, mình hình dung “Bánh ngọt và rượu bia” là một tác phẩm trào phúng, châm biếm như “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng vậy ó. Thế nhưng, sau khi đọc xong, tuy vẫn mang hàm ý mỉa mai, phê phán trong thế giới văn học và xã hội phù phiếm, tác phẩm không khiến mình bật cười nhiều như mình nghĩ, mà đôi lúc mình cảm thấy nó khá buồn ngủ nữa… Thật sự mình đã cố gắng để không drop quyển này, một phần vì nhịp truyện, một phần vì nữ chính trong sách =)))
“Bánh ngọt và rượu bia” được đặt trong bối cảnh thế kỉ XX ở nước Anh, khắc họa thế giới quý tộc cùng những nhà văn tinh hoa đan xen những lề thói, quan điểm khắt khe, bảo thủ của xã hội thời bấy giờ. Nhân vật Ashenden, người kể chuyện đã được Alroy Kear mời đến với vai trò người nắm giữ ký ức chân thực và rõ nét nhất về cuộc đời của nhà văn lẫy lừng Edward Driffield và nàng thơ Rosie, để thực hiện một cuốn tiểu sử về Driffield vang danh hậu thế.
Đan xen với nội dung tiểu sử mà Alroy muốn xây dựng đối lập với những mảng ký ức chân thực nhưng có phần xù xì của Ashenden, tác giả Maugham khắc họa cuộc đấu tranh giằng xé giữa thực tại và nghệ thuật. Để cho nhân vật Driffield của mình hoàn hảo trong mắt công chúng, Alroy có thể sẵn sàng lược bỏ đi những hình ảnh và phần ký ức có thể tổn hại danh tiếng của ông. “Nghệ thuật là ánh trăng lừa dối” mình nghĩ đúng trong tác phẩm này. Người ta chỉ muốn tin những gì người ta muốn nghe và tin.
Quay lại với nữ chính trong truyện, nàng thơ Rosie, người vợ đầu tiên của Edward Driffield, được cho là vết nhơ trong cuộc đời của ông vì đã bỏ đi với người đàn ông khác. Rosie được khắc họa là người phụ nữ xinh đẹp, nhẹ nhàng, quyến rũ và phóng khoáng. Thế nhưng, nàng mắc kẹt giữa những thói lề hà khắc của xã hội, những ánh mắt phán xét và định kiến của người đời.
Mình hiểu Maugham muốn giải phóng Rosie khỏi sự giả tạo của thế giới thượng lưu, muốn nàng tự do bày tỏ cảm xúc và tình yêu của mình, muốn vẽ nàng thành một con người độc lập và nữ quyền, tựa như những nữ chính trong thế giới văn học của Jane Austen vậy.
Nhưng thật lòng mà nói, mình không thích Rosie. Đôi lúc, mình cảm thấy Rosie tùy tiện hơn là phóng khoáng. Thể hiện tình cảm chân thật của mình là đúng nhưng có tình cảm với nhiều người cùng lúc thì thấy hơi sai sai.
Đoạn làm mình “ú òa” nhất là cùng lúc Rosie vừa có tình cảm với Ashenden (dĩ nhiên nàng vẫn còn là vợ của Driffield), lại quan hệ qua lại mập mờ Jack Kuyper và Quentin Forde. Có một đoạn khi Ashenden lên cơn ghen tuông, Rosie đã thao túng tâm lý anh bằng lý lẽ chỉ cần cô vẫn yêu anh và làm anh hạnh phúc là được, những chuyện khác đừng quan tâm. Mình cảm giác Rosie có phải là trap girl đời đầu không nhỉ =))
Bây giờ tôi nhìn Rosie, bằng đôi mắt tức giận, tổn thương, đầy oán hận; cô mỉm cười với tôi, và tôi ước mình có thể tả xiết vẻ dịu dàng, ngọt ngào trong nụ cười tuyệt đẹp của cô; giọng cô hiền dịu tuyệt trần.
“Ôi, anh yêu, đắn đo về người khác mà làm gì? Chuyện đó hại gì cho anh nào? Em không làm anh thấy vui sao? Anh không thấy hạnh phúc khi ở bên em sao?”
“Ghê gớm chứ.”
“Thì đó. Cứ nhặng xị và ghen tuông thì thật ngớ ngẩn. Tại sao không hạnh phúc với những gì anh đang có? Em nghĩ cứ hưởng thụ đi khi ta còn có thể; một trăm năm nữa tất cả chúng ta đều chết hết rồi và khi đó thì còn chuyện gì quan trọng nữa? Còn vui được thì cứ vui đi.”
Cô vòng tay ôm cổ và hôn lên môi tôi. Tôi quên luôn cơn uất hận của mình. Tôi chỉ còn nghĩ đến sắc đẹp và lòng bao dung của cô mà thôi.
“Em thế nào thì anh phải chấp nhận thế ấy, biết chưa,” cô thì thầm.
“Biết rồi,” tôi nói.
Nếu mọi người muốn tìm hiểu văn học và thế giới thượng lưu ở Anh vào thế kỉ trước thì có thể trải nghiệm quyển này nhoen. Nói chung, thông điệp về văn chương mà tác giả muốn gửi gắm cũng có cái hay riêng, chỉ là cốt truyện không hợp gu mình lắm thôi. Quyển sách cũng không quá dày để có thể đọc chill chill trong vài ngày cuối tuần.