Những chuyện lạ ở Tokyo
“Những chuyện lạ ở Tokyo” của Haruki Murakami góp mặt trong spring book haul năm nay của mình. Tựa như tên của quyển sách, năm mẩu chuyện ngắn kể về những mối nhân duyên kỳ lạ trong lớp mờ sương giữa hiện thực và hư ảo. Đó là những con người cô độc, mang vết xước từ quá khứ, lặng lẽ thu mình nơi góc khuất của đô thị sầm uất.
Xuyên suốt năm mẩu chuyện, chúng ta đồng hành cùng mỗi nhân vật của Murakami trên hành trình tìm lại chính mình, nhìn thấu những nỗi đau đã đi qua và kiên cường sống cho hiện tại. Dù mỗi truyện đều phảng phất yếu tố vô thực nhưng nỗi đau trong từng chương lại rất hữu hình: mâu thuẫn gia đình, sinh ly tử biệt, thậm chí sự lãng quên tên tuổi… Mỗi yếu tố bí ẩn trong câu chuyện như viên đá hình quả thận, khỉ Shinagawa đều là hình ảnh ẩn dụ cho những nỗi đau và mặc cảm mà nhân vật mang trong người.
Có lẽ mình thích truyện “Vịnh Hanalei” về hành trình người mẹ vượt qua nỗi đau mất con ngoài biển khơi. Câu chuyện đơn giản, ít yếu tố huyền ảo nhất trong số còn lại nhưng lại để lại dư âm day dứt nhất với mình. Người mẹ nhắc nhớ mình một cụm từ “be present”, sống cho hiện tại như một món quà cho bản thân. Bởi dẫu cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu, chúng ta cũng không thể vì thế mà từ bỏ chính mình.
“Ví dụ, cơn gió cũng mang tâm tư. Chúng ta thường sống mà không nhận ra điều đó. Nhưng một lúc nào đó chúng ta sẽ nhận ra. Ngọn gió sẽ bao bọc lấy anh với một nỗi niềm riêng, và lay động anh. Ngọn gió biết hết mọi điều bên trong anh. Không chỉ có gió. Tất cả mọi thứ. Viên đá cũng là một trong số đó. Chúng biết rõ về chúng ta. Từ đầu tới cuối. Một lúc nào đó khi thời khắc đến, chúng ta sẽ nhận ra điều ấy. Chúng ta buộc phải sống cùng điều ấy. Nhờ chấp nhận chúng, chúng ta tiếp tục tồn tại và trở nên sâu sắc hơn.”
Có thể “Những chuyện lạ ở Tokyo” không mang không khí rộn ràng, vui tươi nhưng lại gieo hy vọng về những điều tích cực và tươi đẹp như chính mùa xuân đầu năm. Một chiếc truyện nhẹ nhàng để đồng hành trong những ngày Tết thảnh thơi.